Gió Cuốn Ý Tình

Chương 4

Chương 4
Mẹ xoa đầu tôi, dịu giọng hỏi:
“Cãi nhau rồi à?”
Tôi cố nặn ra một nụ cười.
“Bọn con không hợp nhau.”
“Hay là hủy luôn lễ đính hôn đi.”
Mẹ lập tức nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
“Nó đã làm chuyện gì sai sao?”
Trong lòng tôi chua xót, nhưng lại không muốn khiến ba mẹ phải lo lắng.
Tôi hít sâu một hơi.
“Không có gì đâu. Chỉ là con còn trẻ, muốn ra ngoài đi đây đi đó một thời gian.”
“Được, đi thư giãn một chút cũng tốt.”
Vừa về đến nhà, tôi lập tức đặt vé máy bay ra nước ngoài.
Chuyến bay là sáng sớm ngày kia, hai ngày này vừa đủ để thu dọn hành lý.
Căn hộ này là tài sản ba mẹ tặng tôi trước khi kết hôn.
Ngày trước, thấy Tần Dục làm việc vất vả, tôi luôn muốn san sẻ gánh nặng với anh.
Tiền lương của anh thậm chí còn không đủ để trả tiền đặt cọc mua một căn nhà.
Vì thế, tôi để anh dọn đến ở cùng.
Dù sao sau này nơi này cũng sẽ trở thành tổ ấm của cả hai.
Hôm nay Tần Dục về rất sớm.
Thấy tôi đang thu dọn hành lý, anh khựng lại.
“Em định đi đâu?”
Tay tôi dừng một chút.
“Ra ngoài giải khuây.”
Tần Dục hơi bất ngờ, dường như định bước tới dỗ dành tôi.
Tôi cắt ngang lời anh sắp nói.
“Năm trăm nghìn tệ, bao giờ anh chuyển cho em?”
Anh chẳng mấy để tâm.
“Dao Dao, đừng giận nữa.”
“Chúng ta sắp đính hôn rồi.”
“Anh với Tiểu Cầm không có gì cả. Con bé chỉ là người anh vẫn luôn giúp đỡ.”
Tôi mỉm cười, nhưng trái tim đau đến nghẹn lại.
“Giúp đỡ đến mức đưa cả lên giường rồi sao?”
“Nếu anh không trả, em sẽ đi tìm cô ta.”
Tần Dục đứng dậy.
“Năm trăm nghìn tệ... anh thật sự không lấy đâu ra nhiều như vậy.”
“Em nhất định phải so đo với một đứa trẻ à?”
Tôi biết...
Con người rồi sẽ thay đổi.
Trước đây, mỗi lần thấy tôi bận rộn vì phòng tranh, anh đều đau lòng, chỉ mong tôi nghỉ ngơi nhiều hơn.
Còn bây giờ, thứ tôi yêu quý bị phá hủy, trong mắt anh lại chỉ là tôi đang tính toán từng chút một.
“Tiền của anh đâu rồi?”
Trong lòng tôi không muốn đoán ra đáp án ấy.
Bao năm qua, phần lớn tiền lương của Tần Dục đều do anh tự giữ.
Tôi chưa từng thiếu thứ gì, cũng chưa từng bắt anh mua cho mình bất cứ món đồ nào.
Mỗi lần tăng ca, anh đều ôm tôi cười nói:
“Đợi anh kiếm thêm tiền, anh sẽ đổi cho em một căn nhà lớn hơn.”
Anh im lặng vài giây rồi mới cất tiếng.
“Anh... mua một căn nhà.”
“Tiểu Cầm và người nhà cô ấy đang tạm ở đó.”
Tôi thậm chí còn chẳng biết anh mua nhà từ khi nào.
Mà cái gọi là tạm ở, chẳng qua chỉ là một cái cớ.
Tôi nhìn anh, trái tim đã nguội lạnh.
“Tần Dục, chúng ta chia tay đi.”
“Anh không đồng ý.”
Anh nhìn tôi chằm chằm.
Có lẽ anh vẫn cho rằng tôi chỉ đang dỗi như mọi lần.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, anh lại dịu dàng như trước.
“Dao Dao, sau này anh sẽ dành nhiều thời gian ở bên em hơn.”
Nhìn thái độ của anh thay đổi hết lần này đến lần khác trong mấy ngày qua, tôi chỉ thấy mệt mỏi.
Đúng lúc ấy, điện thoại của anh reo lên.
Tôi nghe thấy giọng anh đầy hoảng hốt.
“Tiểu Cầm? Anh đến ngay.”
Trước khi rời đi, anh quay sang nhìn tôi.
“Đợi anh về.”
Tôi không giữ anh lại, chỉ bình thản nói:
“Đi đi.”
Anh do dự trong thoáng chốc rồi giải thích:
“Cô ấy bị thương một chút.”
“Ừ.”
Tôi không tranh cãi nữa, chỉ khẽ nói một câu.
“Tần Dục... đừng quay đầu lại.”
Nhìn bóng lưng anh rời đi mà không hề ngoái lại.
Tôi biết, tối nay anh sẽ không trở về.
Sáng sớm hôm sau, tôi đến phòng tranh một chuyến, dặn dò quản lý vài việc.
Nếu trong thời gian này còn xảy ra chuyện tương tự, lập tức báo cảnh sát.
Ngoài ra, bảo ông ấy mời luật sư đến giám định thiệt hại của những bức tranh.
Mọi việc sẽ được xử lý theo đúng trình tự pháp luật.
Làm xong tất cả, tôi trở về nhà.
Vừa đến cửa, tôi nhìn thấy một chiếc phong bì quen thuộc nằm dưới đất.
Tôi cúi xuống nhặt lên.
Bên trong là một tấm ảnh.
Trong ảnh, Tần Dục đang bế một đứa bé, mỉm cười rạng rỡ trước ống kính.
Bên cạnh là một chiếc bánh kem, trên mặt bánh nguệch ngoạc mấy dòng chữ:
“Chúc mừng sinh nhật Tiểu Cầm.”
Phía dưới còn kèm theo một câu nhắn.
“Xin lỗi nhé, hôm nay anh Tần phải ở bên em để mừng sinh nhật.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất