Gió khẽ thổi qua, song vẫn chỉ là một mảnh yên tĩnh không tiếng động.
“Nam Viên đế quân, xin thứ cho lão hủ đang bế quan, không thể tự mình ra gặp đế quân, mong đế quân bao dung.” Tĩnh lặng trong giây lát, một đạo thanh âm trầm ổn vang vọng khắp đỉnh núi thánh linh cung.
Đó là giọng nói của Cung chủ Thánh Linh cung - Mục Thương.
Mộc Hoàng nghe hắn nói xong mặt không đổi sắc, trầm giọng nói:“Mục Thương, ngươi định gây sự với ta sao.”
Thanh âm không lớn, song lại gây một trận hỗn loạn trong lôi đình.
“Lão hủ không dám, Nam Viên chinh chiến ngang dọc, tung hoành ở cả ba đại lục, lão hủ làm sao có gan lớn mà dám đối trọi với đế quân, là
do cấp dưới của ta làm việc tắc trách.”
Lời vừa nói ra, đám người Sắc Tư lập tức không dám động thủ , hướng tới chỗ Mộc Hoàng hành đại lễ.
Bọn họ đã quên , đây là Nam Viên đế quân, là người mà bọn họ không
thể khi dễ được, động vào đó không phải là đụng vào tổ ong bò vẽ hay
sao?
“Hôm nay vốn cũng không phải đại sự, xem như Nam Viên đế quân nể
mặt, cho qua mọi chuyện.Thánh Linh cung có đắc tội gì mong đế quân bao
dung cho chúng ta một chút.Về sự tình của gia tộc Hách Liên, lão hủ sẽ