“Cung tiễn Nam Viên đế quân.” Thanh âm Mục Thương từ nơi xa truyền đến, vô cùng hữu hảo cùng cung kính.
Mộc Hoàng cứ thế nghênh ngang đi xa, hoàn toàn không thèm đáp lời.
“Cung chủ, chúng ta làm gì……”
Chờ Mộc Hoàng rời đi, Phó cung chủ Sắc Tư lập tức ngẩng đầu lên nhìn
về phía phương hướng Mục Thương bế quan , bất mãn mở miệng. Thiên khung đế quân cũng sẽ không để cho bọn họ mất hết mặt mũi như thế, mà Nam
Viên cách bọn họ xa như vậy , cho dù Nam Viên có cường đại cỡ nào thì
bọn họ cũng cần gì ăn nói khép nép như thế.
“Hóa ra Bản cung chủ còn không biết đầu óc của Sắc Tư ngươi thiển
cận như thế, sau ngày hôm nay ngươi tạm thời rời khỏi vị trí Phó cung
chủ, dốc lòng tu luyện đi.”
Thanh âm của Mục Thương lúc này không còn vẻ cung kính như vừa nói