Chuyện này làm cho bọn họ tựa như bị sét đánh trúng. Cũng may là
trong một ngày, người này cũng chỉ có thể di chuyển được ba lần, hiện
tại, mặc dù đã có thể tăng lên nhưng một ngày cũng chỉ có thể di chuyển
được năm lần.Điều này làm cho bản thân tinh linh Á Lê vô cùng đắc ý.
“ Hắc hắc, địa điểm di chuyển cũng không phải do ta chọn.” Á Lê híp mắt cười.
Sau nhiều lần lâm vào hoàn cảnh ngượng ngùng, Á Lê đã thấy thật quen thuộc, biến nó trở thành một việc bình thường.
Đến bây giờ, đối với việc như vậy, Lâm Quỳnh cùng Mạc Nhan cũng đã
tập mãi thành thói quen, cho nên hai người im lặng, đi theo phía sau Mộc Hoàng cùng Phong Vân.
Ngày hai người gặp Mộc Hoàng ở ngoài bìa rừng, bọn họ nghĩ rằng bản
thân đã bị người trong tộc xóa tên, đoạn tuyệt tất cả quan hệ, dù có trở về cũng chỉ là tự tìm phiền não nên quyết định đi theo Mộc Hoàng, thuận tiện tìm hiểu sự rộng lớn của thế giới bên ngoài.
Nhưng kể từ khi đi cùng Á Lê, bọn họ có chút hối hận. nếu biết đi