Lại nói , Tinh Linh tộc còn có cái tên tuyệt thế mĩ nam ở nơi nào
đang mong chờ Phong Vân.Hiện tại Phong Vân phải đi nhờ vả hắn ta, hắn
không đi theo tất sẽ có hậu quả khó lường……
“Mộc Mộc.” Phong Vân mạnh mẽ vòng tay đem Mộc Hoàng ôm chặt lấy, ngửa đầu nhìn Mộc Hoàng dịu dàng.
Ôi, Mộc Mộc của nàng , Mộc Mộc của nàng .
Nam tử này đem đến cho nàng một cảm giác xao xuyến nhẹ nhàng cùng cảm giác ấm áp trào dâng.
“Tẩu tẩu, ngươi đừng nghĩ……”
“Ầm ầm.” Á Lê vừa nói ra khỏi miệng đã thấy Mộc Hoàng mạnh mẽ chuyển người, trên bầu trời một đạo tia chớp đánh xuống.
Trong phút chốc, chỉ thấy hình dạng xác ướp của Á Lê, quần áo tả tơi, tóc tai dựng đứng, chỉ còn tròng mắt màu trắng, toàn thân nhọ nhem.
Hắc lôi vừa đánh xuống vừa rồi không bình thường chút nào.
“Ngươi……” A Lê vừa mở miệng, một ngụm khói đen liền bay ra.
Á Lê bị hắc lôi đánh cho tơi bời.
“Còn dám kêu hai chữ đó nữa thì lần sau đem ngươi nướng thành thịt quay luôn.” Mộc Hoàng không khách khí nói, lạnh lùng lườm A Lê một cái liền ôm lấy Phong Vân đi lên trước.
Phong Vân, cái tên thần kinh này….
“Đáng đời……” Phong Dương không nhịn đựoc, bật cười.
“Ha ha, hảo hài tử.”Mạc Nhan vuốt râu cười.
“Quả nhiên là thần kỳ.” Lâm Quỳnh lắc đầu, xoay người đuổi theo.
“Lâm Quỳnh, các ngươi làm thế nào lại gặp Mộc Mộc?”
“Chúng ta cũng không đi xa, gặp Hoàng Mộc ở ngay trong rừng , vì thế chúng ta liền đi cùng nhau luôn’’
Gió thổi nhẹ.Mộc Hoàng, Phong Vân, Lâm Quỳnh, Mạc Nhan, Phong Dương, cả đám người chậm rãi vừa đi vừa kể lại.
“Này,các ngươi phải theo sau ta mới đúng, ta mới là người dẫn đường, ta mới là……” Phía sau Á Lê nhanh chân đuổi kịp.
Cuối cùng Á Lê cũng giành lại được vị trí dẫn đường, dẫn theo mọi
người hướng tới hướng Đông mà đi.Cả nhóm người đi qua núi cao, băng quá
sông lớn, đi qua rất nhiều tỉnh thành làng mạc.Nhà dân ngày càng ít,
cảnh vật xung quanh dần dần vắng lặng hoang sơ hơn.
Ánh mặt trời tỏa nắng khắp bốn phương.
“Ta dùng thuật di chuyển đây.” Giọng nói đắc ý của Á Lê vang vọng trong không trung, ngay sau đó đám người Phong Vân từ trên không trung , mất đà rơi xuống .
“Phịch.” Một tiếng phịch lớn vang vọng bốn phương, tiếp theo