Phong Dương chờ dọc theo đường đi đã nghe A Lê tự ca ngợi mình là
công thần vô số lần nên lúc này cũng không ngạc nhiên, bỗng Phong Dương
đột nhiên nhớ tới cái gì, liền ngắt lời, nói:“Ngươi từ nơi này đi ra rồi tìm được Phong Vân mất bao lâu?”
“Một tháng, mất có một tháng thôi .” Á Lê vênh mặt lên nói.
Không hiểu sao lúc ý hắn lại tìm được Phong Vân ở hành lang trong một phân đà của Thánh Linh Cung. Thật là may ~
“Đúng là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.” Lâm Quỳnh ngao ngán thốt lên.
Hắn tìm đường trở về cũng không mất dưới hai tháng, vậy mà có thể ra
ngoài và tìm được Phong Vân trong vòng một tháng, chỉ có thể nói ông
trời muốn giúp hắn thôi .
“Tiểu tử, ngươi còn dám nói ta lừa ngươi nữa không.” Á Lê đắc ý nói .
“Tốt lắm, tốt lắm, đi thôi, đến được đây là tốt lắm rồi.”
Phong Vân thấy vậy bất đắc dĩ giục Á Lê, họ không thể cùng Á Lê ở đây