Phong Vân và Mộc Hoàng bị bao ở giữa không thể nào mở
được mắt ra, chỉ có thể gắt gao ôm lấy nhau.Khi ánh sáng tan hết ra, hai người chậm rãi mở mắt ra, cảnh vật trước mắt thay đổi hoàn toàn.
Trên đầu có trời xanh mây trắng, dưới chân có vô vàn
loại hoa đẹp như cẩm.Gió nhè nhẹ thổi, mùi cây cỏ thơm ngát, ngọt ngào
đến tận ruột gan.Hồ nước gợn sóng quang lân, đẹp không sao tả xiết.
Phong Vân chỉ cảm thấy nếu một khắc trước nơi nàng ở
được coi là địa ngục thì giờ khắc này nàng đang ở thiên đường.Chuyện gì
đang xảy ra vậy?
“Còn chưa ôm đủ sao?” Giữa lúc Phong Vân đang vô cùng kinh ngạc, một giọng nói vang lên phía sau hai người, đó là giọng nói của Á Phi.
Mộc Hoàng và Phong Vân đồng thời xoay người lại.
Chỉ thấy trên mặt hồ nước ở phía sau bọn họ ngoài Á Phi