Mộc Hoàng nghe được lời khen của Phượng Vũ Náo và Ngàn Dạ Cách thì nở nụ cười nhàn nhạt đầy tự tin và kiêu ngạo, “Nam Viên không có sản vật phong phú như Thiên Khung và Tinh Vực nên chỉ có thể dựa vào việc không ngừng vươn lên.”
Phượng Vũ Náo và Ngàn Dạ Cách nghe hắn nói thế thì nhất tề khe khẽ
gật đầu. Sản vật phong phú là điều tốt, đáng tiếc là có lợi nhưng cũng
có cái hại. Đại lục của hai người bọn họ còn xa mới tìm được những người dũng mãnh và có võ lực cao cường như người Nam Viên này.
“Mới ra hai vị thì một vị có ba linh lực, một vị đứng đầu vạn
thú, không biết tiếp theo còn những bất ngờ nào đang chờ chúng ta nữa.” Sau khi gật đầu, Ngàn Dạ Cách rời tầm mắt nhìn về phía võ đài thi đấu.
“Ta cũng rất chờ mong.” Phượng Vũ Náo cũng nhìn về phía đó.
Mộc Hoàng biết dân chúng của hắn tuyệt đối sẽ không khiến hắn phải
mất mặt nên không để ý đến tầm nhìn của hai vị đế quân kia, ngược lại,
hắn còn che giấu một chút đắc ý. Thế nhưng khi tầm mắt lướt qua Phong