Một bức tranh sơn thủy đã nhanh chóng được hoàn thành, Mộ Dung Tỉnh lùi lại phía sau mấy bước rồi cười nói, “Vụng về rồi!”
“Mộ Dung huynh bảo thế này là vụng về thì chúng ta chắc chẳng dám ra tay nữa.” Không đợi Phượng Vũ Phi lên tiếng, Phong Ma Thiên đứng hàng thứ hai lập tức bước ra rồi vừa cười lớn vừa nói.
“Ma Thiên, mời huynh!” Một Dung Tỉnh nhất thời cũng cất tiếng cười ha hả, hắn sảng khoái lùi ra phía sau để nhường lại vị trí cho Phong Ma Thiên.
Phong Ma Thiên đứng vào vị trí mà Mộ Dung Tỉnh vừa nhường lại rồi mỉm cười, “Ta không có ba loại linh lực nên chỉ có thể lấy ra một chút kỹ năng vụng về để biểu diễn thôi.”
Vừa dứt lời, hắn mỉm cười một cái rồi vung tay lên. Trong nháy mắt,
từ hư không bỗng xuất hiện mấy chục con khổng tước lửa to nhỏ cỡ lòng
bàn tay cùng nhau bay lượn. Ngay sau đó, Phong Ma Thiên tiếp tục phẩy
tay xuống dưới. Một chuỗi ánh sáng như những vì sao lập tức vờn quanh
người hắn và kéo hắn lơ lửng trên không trung, cảnh tượng trông như các
ngôi sao đang vây quanh mặt trăng vậy. Tỉ mỉ nhìn kỹ thì những đốm sáng