“Ồ, tinh linh ca ca đến rồi, phải ôm một cái mới được!”
Trong nháy mắt, khi Phong Vân còn đang chấn động, đằng sau người lùn kia lại xuất hiện thêm một tiểu tử thấp bé nữa, hắn nhanh như tia chớp bổ
nhào về phía Á Phi. Người này có khuôn mặt đỏ hồng như quả táo chín,
tay chân béo tròn thoạt nhìn trông rất đáng yêu. Có điều bên hông hắn
cũng giắt một thanh thiết chùy chưa đầy một thước, có lẽ hắn phải cao ít nhất tám mươi thước. Từ xa nhìn lại trông như một con búp bê đại béo
đang xách một cái thiết côn.
Á Phi vừa thấy tên kia đang lao về phía mình thì cả người chợt né sang một bên.
Phong Vân đứng sát ngay sau hắn vẫn còn đang khiếp sợ nên không kịp