“Một đám học trò!” Ngồi trên đài cao tầng thứ năm, Ngàn Dạ
Cách thu hết thảy mọi biến động xung quanh vào tầm mắt, vẻ mặt bất động
nhìn về phía đám người đứng dưới võ đài rồi khe khẽ lắc đầu. Lời giải
thích của bọn họ quả thực quá xa rời với ý cảnh thực sự của bức tranh
này.
Phượng Vũ Náo ngồi một bên với vẻ mặt thanh nhã, khi nghe những lời này, hắn quay đầu cười khẽ rồi hướng về phía Mộc Hoàng, “Người dân Nam Viên dùng vũ lực để giải quyết mọi chuyện nên cũng không am hiểu thư pháp, Mộc huynh nói xem có đúng không?”
Mộc Hoàng lạnh nhạt nhìn ra xungquanh, lúc này hắn chỉ chú ý đến việc tên hỗn đản PhongVân còn chưa có tới. Khi nghe lời nói thẳng của hai
người kia, hắn gật gật đầu rồi nói, “Nói đến chuyện phán đoán ra ngụ ý trong cảnh non nước hữu tình thì người Nam Viên không so được với Thiên Khung và Tinh Vực.” Có một nói một, có hai nói hai, người trong thiên hạ đều có điểm yếu, bọn họ không cần phải che che giấu giấu.
Ngàn Dạ Cách nghe nói thế liền xoay xoay ly rượu trên tay rồi tiếp lời, “Bản tính trời sinh, có cái hay cũng có cái dở, đó là điều mà tam đại lục