“Ta quả thực cảm thấy bức tranh này chỉ có ý tứ như vậy.” Mộ Dung Tỉnh chậm chạp nói với vẻ hồ nghi, lời còn chưa dứt, trên trời đột nhiên xuất hiện một tiếng vang truyền đến.
Người dân Nam Viên có mặt tại đấu trường đã nghe tới mức buồn ngủ lập tức chấn động tinh thần, Hách Liên Phong Vân đã đến!
Tinh thần của mọi người lập tức được vực dậy.
Chỉ thấy có tiếng vang xoẹt qua không trung, đoàn người Phong Vân trong nháy mắt đã xuất hiện trên võ đài.
Trên người đám Á Phi đều khoác áo lông cáo đỏ thẫm, riêng Phong Vân
thì choàng áo lông cáo trắng như tuyết, màu sắc đảo ngược càng tạo ra
phong thái khác thường. Giữa hỏa diệm sơn lại có một màu trắng tuyết,
cảnh tượng quả thực diễm lệ và có một không hai.
Không ngồi trên chiếc ghế dựa lớn làm bằng tinh thạch, Phong Vân
chắp tay sau lưng nhìn bức tranh trước mặt rồi quay sang chống lại ánh
nhìn của Phượng Vũ Phi. Nàng thản nhiên trầm giọng nói, “Trời không có hai mặt trời, nước không hai vua, một núi há có thể chứa hai hổ.”
Lời lạnh như băng vừa buông ra, không gian xung quanh trong nháy mắt