“Tiểu bảo, con làm ta sợ muốn chết.” Vị phu nhân gắt gao ôm lấy tiểu cô nương.
Phong Vân thấy vậy lui về sau, trao đổi ánh mắt với Á Phi và Mộc Hoàng.
Vị phu nhân này có vẻ là ma thú cấp cao, linh lực rất cao cường. Nói như vậy tiểu cô nương này là hậu duệ của ma thú?
Ma thú biến thành hình người, khó trách có thể đột nhiên xuất hiện trước mặt bọn họ mà họ không hề phát hiện ra.
“A Mỗ.” Tiểu cô nương ôm vị phu nhận rồi hô lên, mắt ngập
nước nhưng ánh mắt vẫn tập trung ở trên người Phong Vân. Rồi tiểu cô
nương hung hăng cắn một cái vào lưng vị phu nhân.
Vị phu nhân đau đến mức thân thể phát run, nhưng không thể hiện ra
mặt, vẻ mặt vẫn hiện lên nét vui sướng, vội vàng liếc mắt nhìn qua Phong Vân, Mộc Hoàng và Á Phi một cái rồi rất nhanh nói: “Đa tạ các ngươi, chúng ta đi trước .”
Dứt lời, ôm tiểu cô nương lắc mình một cái biến mất khỏi tầm mắt của
bọn họ. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, quá ngỡ ngàng, hai người đó thoắt
cái đã biến mất, giống như chưa từng xuất hiện vậy. Nhìn hai người đã