“Tỷ phu!” Phong Vân lập tức cười tươi như hoa nhìn về phía
Mạnh Khoát. Một tiểu tử với hai bàn tay trắng năm đó giờ đã được thăng
đến chức vị cao như vậy, đại tỷ của nàng quả nhiên không nhìn lầm người.
Mạnh Khoát thấy Phong Vân nhìn hắn với vẻ nịnh nọt thì không khỏi cười rộ lên, “Thôi thôi, nịnh ta cũng vô dụng. Nịnh tỷ tỷ của đệ đi, nàng ấy cũng chẳng thua gì ta đâu.”
“Keo kiệt!” Phong Vân lập tức quay sang làm nũng với Phong
Lôi. Chẳng phải năm đó hắn đã bắt cóc mất tỷ tỷ của nàng đi sao, có nên
đánh cho hắn mấy cái hay không? Năm đó nàng còn nhỏ, nắm tay lại không
có lực, giờ trong bụng vẫn còn mang thù đây, đúng là đồ nhỏ mọn, nhỏ