“Tiểu tử nhà ngươi vẫn hư hỏng thế nhỉ, rồi, Phong Vân nhà ta là đẹp trai nhất!” Lời này vừa dứt, cả Phong Vân lẫn Phong Lôi đều nhất thời ngửa đầu cười to. Mười mấy năm không gặp đã bị xua tan thành mây khói bởi tiếng cười
sảng khoái.
Nhớ lại năm đó, mỗi khi đại tỷ Hách Liên Phong Lôi của nàng không
vui, nàng đều trêu đùa làm nàng ấy vui lên như thế, mà mỗi lúc đó, Phong Lôi đều cười sảng khoái như vậy. Mọi chuyện đều không có gì thay đổi.
Ngay cả bộ quyền pháp lúc bọn họ vừa gặp mặt cũng vậy, Hách Liên Phong
Lôi biết nàng không có linh lực nên luôn nghĩ cách dạy quyền pháp cho
nàng, mọi chuyện đều y như lúc trước. Người thân vĩnh viễn là người