Mà là một tòa nhà hình tháp thật đến không thể thật hơn được nữa.
Không gian bên trong không lớn nhưng trống rỗng và có vô số đốm sáng
đang bồng bềnh trôi nổi. Mỗi một đốm sáng hình như đều là một thứ gì đó, có cái thoạt nhìn là đan dược, có cái hình như là thần khí, có cái lại
như thể là chất lỏng… Các đốm sáng nhiều vô kể và chi chít như đom đóm
cứ dập dềnh giữa không trung. Tầng thứ tư của Càn Khôn Thiên Hợp Tháp đã không còn ảo cảnh nào nữa mà chỉ hiện ra như nó vốn có, từ giờ bọn
Phong Vân mới tính là thực sự vào tháp.
“Tìm nhanh lên!”
Vừa vào tầng thứ tư, Phong Vân đã cảm thấy linh lực trong cơ thể như
thoát hết ra ngoài. Áp lực bên trong tầng này khiến nàng chỉ vừa mới