“Mau lấy đi!” Phong Vân nhất thời hét to một tiếng.
Chẳng chờ PhongVân phải nhắc nhở, sư tử Hoàng Kim đã hưng phấn bổ
nhào lên phía trước rồi một đớp nuốt luôn hạt châu kia xuống bụng.
“Ầm ầm…” Ngay khi sư tử Hoàng Kim vừa nuốt hạt châu, bức
tường kiên cố bên trong Càn Khôn Thiên Hợp Tháp đột nhiên vang lên những tiếng ầm ầm. Trong nháy mắt, không gian nguyên sơ bên trong tháp liền
lóe lên một màu u tối. Các bức tường và không khí bên trong trong khoảnh khắc trở nên tiêu điều xơ xác và xuất hiện một áp lực dị thường.
“Không hay rồi, tránh mau!” Phong Vân nhất thời quát to một tiếng. Nàng lập tức từ bỏ mọi sự chống cự để mong bảo tháp sẽ tự động ném mình ra ngoài.
Sư tử Hoàng Kim cũng phản ứng vô cùng mau lẹ, nó lập tức quay đầu rồi lao về phía Phong Vân.
Nhưng mà, một người một thú tuy rất nhanh nhưng bên trong Càn Khôn
Thiên Hợp Tháp còn biến hóa nhanh hơn. Không gian lập tức như bị siết
chặt lại, tất cả đường ra đều tự động bịt kín, mọi thứ bên trong tháp