Mây mù bao phủ, núi non trùng trùng.
Bay nhanh như gió theo Mộc Hoàng, cung Ung Hòa của núi Vô Kê dần dần hiện ra trước mặt Phong Vân.
Giữa đám núi non trùng điệp hiện lên cảnh lầu son điện ngọc vô cùng
đẹp đẽ, những viên ngọc lưu ly đỏ chói tỏa sáng rực rỡ khiến người ta
không thể nhìn gần, khung cảnh trông hết sức siêu phàm thoát tục.
Phong Vân vừa líu cả lưỡi vừa âm thầm hối hận vì rời đi quá gấp nên
không đưa Tiểu Thực với sư tử Hoàng Kim và bọn Á Phi đi cùng. Nếu tới
đây bọn họ hẳn sẽ rất thích nơi này.
“Đại sư huynh tới rồi!” Giữa luồng sáng rực rỡ bỗng liên
tiếp xuất hiện giọng nói từ bốn phương tám hướng của ngọn núi bay tới,