Da thịt lại một lần nữa bị nhuộm hồng, đó chính là màu của máu, vậy
nhưng lúc này Phong Vân rất cao hứng. Bởi vì nàng biết nàng có thể dựa
vào chính mình để áp chế năng lượng kia. Nàng không hoàn toàn chịu sự
khống chế của nó.
Cơ thể đầy máu nhưng các cơ mặt của Phong Vân lại hài lòng giãn ra.
“Có gì đáng cao hứng? Đây chỉ là tầng cơ bản nhất. Giờ ta cho
ngươi năm ngày, trong vòng năm ngày phải bắt toàn bộ đám người bên trong luyện ngục. Không đánh thắng được bọn họ thì ngươi cứ chết luôn ở đó
đi!”
“Vâng!”
Gió lại nổi lên, những cơn gió nhuốm đầy mùi máu tanh đi vào từng giấc mộng.
Năm ngày, năm ngày không ngừng hoạt động, luyện ngục hoàn toàn chìm