Phía dưới khoảng sân, Phong Vân đã cận kề nguy hiểm. Hai luồng linh
lực cùng nhau xông tới muốn đưa Phong Vân vào chỗ chết, vậy mà lúc này
nàng lại không thể cử động được.
“Không! Không được! Ta không thể chết! Ta không thể chết được!” Phong Vân nhìn thấy thế tiến công hung hãn trước mắt thì nghiến chặt
răng đến mức bật máu. Trong mắt nàng bỗng nổi lên một luồng sát khí dữ
tợn khiến người ta sợ hãi. Nàng không thể chết được! Nàng còn muốn đi
tìm Mộc Hoàng, nàng còn muốn che chở cho Mộc Hoàng để vĩnh viễn không bị người ta ức hiếp, nàng muốn chăm sóc thật tốt cho hắn.
Không thể chết được! Tuyệt đối không thể!
“A…” Xuyên vân phá nguyệt*, một tiếng thét vang lên cơ hồ