Chương 212: Có chuyện vui
Sơn thôn ngày tuyết rơi, cảnh sắc ấy không cần mực tàu điểm xuyết, đã là một bức họa nên thơ.
Ngày xưa, đám trẻ con vốn tham luyến hơi ấm chăn bông, nay sáng sớm chẳng cần cha mẹ gọi, đã lốc cốc lộc cộc vội vã mặc áo bông, nhao nhao gọi bạn rủ nhau ra cửa chơi tuyết. Trên nền tuyết trắng nõn in đầy những dấu chân nhỏ, lũ trẻ con má ửng hồng vì lạnh, thoắt cái đã biến mảnh tuyết trắng như tờ giấy vẽ thành một bãi lấm lem chẳng khác nào chó gặm heo ủi.
Lại có những đứa trẻ tinh nghịch, thừa lúc bạn mình đứng dưới gốc cây, liền mạnh tay lay một cái, rồi "oao" lên một tiếng, ba chân bốn cẳng chạy biến, nhìn bạn bị tuyết rơi trúng đầu biến thành ông già bé tí thì cười khúc khích. Để rồi ngay sau đó, chính nó lại bị bạn trả thù, lật nhào xuống tuyết, lăn thành một cục, tiếng cười vang vọng khắp nơi.
Khi khói bếp bắt đầu tỏa lên, lũ trẻ con lại bị những bà mẹ nổi đóa túm lấy tai lôi về nhà.
"Cha nó, hôm nay hay là đừng đi nữa?" Mẹ Trần thị vừa ăn điểm tâm, vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bông tuyết đang bay lả tả, rồi nói với Chu phụ đang cắm cúi ăn cơm.
Truyện "Hàn Môn Quật Khởi Chương 212: Có chuyện vui" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này