Chương 906: Thần Chuyển Hướng (ba)
Vương Diệu Tổ vịnh "Đũa Trúc" là không sai, nhưng cũng chỉ là không sai mà thôi, còn chưa đạt tới mức kinh diễm, càng không thể so sánh với Thôi Hạo "Hoàng Hạc Lâu", khiến Thi Tiên Lý Bạch phải gác bút.
Thôi Hạo đã đề trên Hoàng Hạc Lâu một bài "Hoàng Hạc Lâu" với những câu: "Người xưa cưỡi hạc đã cao bay, lầu hạc còn suông với chốn này. Hạc vàng một thuở đi không hẹn, mây trắng ngàn năm vẫn cứ bay. Cây Hán Dương như in bãi cát, cỏ Anh Châu biếc tận chân mây. Quê hương khuất bóng hoàng hôn ấy, trên sông khói sóng khiến buồn thay!" Trở thành thiên cổ tuyệt xướng, bài "Hoàng Hạc Lâu" này cũng vang danh Hoàng Hạc Lâu thiên cổ.
Hoàng Hạc Lâu nhờ đó mà thanh danh lan xa, nhưng có lẽ rất nhiều người không biết rằng ở phụ cận Hoàng Hạc Lâu còn có một cái gác bút đình.
Không lâu sau khi Thôi Hạo đề thơ, được xưng là "Đấu rượu thơ trăm thiên" Thi Tiên Lý Bạch cũng leo lên Hoàng Hạc Lâu ngắm cảnh, lên cao trông về phía xa, say mê với cảnh đẹp nơi đây, trong lúc nhất thời thi hứng dâng trào, đang muốn đề lên một bài thơ để biểu đạt cảm khái. Khi nhấc bút lên, phát hiện bài "Hoàng Hạc Lâu" của Thôi Hạo, vì đại tác kia mà thuyết phục, liền gác bút, tắt đi ý niệm đề thơ, bất đắc dĩ ngâm nga một bài vè nổi tiếng: "Một quyền đả đảo Hoàng Hạc lâu, một cước đá ngã lăn Vẹt châu. Trước mắt có cảnh đạo không phải, Thôi Hạo đề thơ ở trên đầu."
Hiển nhiên, kiệt tác mà Vương Diệu Tổ tự nhận bất phàm, còn xa mới đạt tới trình độ làm người ta phải gác bút như bài "Hoàng Hạc Lâu" của Thôi Hạo.
Truyện "Hàn Môn Quật Khởi Chương 906: Thần Chuyển Hướng (ba)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này