Tố Diệp vẫn còn đang hết hồn hết vía nhìn anh.
Cô không biết anh đã tìm được cô bằng cách nào, cũng không biết anh vào
phòng bệnh này từ bao giờ, càng không biết anh đã ngồi bên cạnh giường
cô được bao lâu rồi. Cô chỉ biết, sự trầm mặc cùng yên lặng của anh đã
trở thành thứ vũ khí có khả năng công kích cực mạnh, đâm thẳng vào ngực
cô, khiến cô trở tay không kịp.
Đúng vậy, cô chưa từng nghĩ rằng anh sẽ tìm được cô chỉ trong một thời gian ngắn như vậy.
Thời gian như ngừng lặng.
Tất cả chìm vào tĩnh mịch kinh hoàng.
Tới tận khi người đàn ông bên cạnh giường lên tiếng, giọng nói trầm thấp, điềm nhiên: “Tỉnh rồi sao?”
Một thanh âm vô cùng quyến rũ đã hoàn toàn phá nát sự yên tĩnh của căn
phòng. Một giây sau, từ ngoài cửa chiếu vào một tia sáng mạnh. Mặt trời