Anh đi vào bệnh viện. Từng bước chân nặng nề như đổ chì.
Trên đường tới đây, ngồi trong xe anh không ngừng cầu nguyện tuyệt đối đừng
xảy ra chuyện gì. Anh lo cho sức khỏe của Tố Diệp, cũng lo cho đứa bé
trong bụng. Vì mấy ngày nay cô ấy bỗng yên lặng một cách bất thường, im
lìm như không khí, cứ ngồi xuống một chỗ nào là sẽ ngồi rất lâu.
Anh lo cô không chịu nói gì cả. Một người quật cường như cô, sợ rằng dù
phải chịu một tổn thương sâu sắc cũng sẽ không thể hiện trước mặt mọi
người.
Thông qua y tá, anh nghe ngóng được Tố Diệp đã nhập viện.
Nhưng câu nói “Vì cô ấy phá thai bằng thuốc nên bắt buộc phải ở lại bệnh viện quan sát” của người y tá khiến anh cực kỳ hoảng sợ. Anh cho rằng cô y