Hồ Tiên Dẫn

Chương 4

Chương 4
Đến bệnh viện.
Tôi kể cho bà nội nghe chuyện hương đường đã được dọn dẹp xong, bảo bà yên tâm dưỡng bệnh.
Tôi cũng không dám quay về nhà cũ.
Sợ Hồ Vân Sơn tìm tôi tính sổ.
Tối hôm đó.
Tôi cố ý thuê một khách sạn để ngủ.
Nửa đêm.
Cả người bỗng nóng ran.
Như thể đang bị ôm trong một vòng tay mềm mại đầy lông tơ.
Trái tim vừa run lên.
Môi đã cảm nhận được hơi ấm quen thuộc.
Tiếng cười trầm thấp của Hồ Vân Sơn vang bên tai:
“Có gan ngủ với ta...”
“Lại không có gan trở về?”
“Ngủ xong rồi chạy, hửm?”
Tôi còn chưa kịp đáp lời.
Chiếc đuôi hồ ly của hắn đã quét ngang eo tôi.
Ngứa ngáy đến mức toàn thân mềm nhũn.
Tôi chỉ có thể ôm lấy cổ hắn.
“Nhẹ thôi... đừng quá đáng...”
Cuối cùng.
Tôi cũng chẳng nhớ nổi mình từ trên giường lăn xuống dưới đất thế nào.
Lại bị bế lên bệ cửa sổ ra sao.
Rồi bị đặt lên chiếc bàn trà nhỏ lúc nào.
Tôi chỉ nhớ...
Chiếc đuôi hồ ly của hắn quấn chặt lấy tôi.
Hơi thở nóng rực phả bên tai.
“Còn chạy nữa không?”
“Lần sau dám chạy, ta sẽ gặm sạch xương cốt của ngươi.”
Khi tỉnh lại.
Toàn thân đau nhức như thể từng khúc xương đều bị tháo rời rồi lắp lại.
Da thịt chẳng còn chỗ nào lành lặn.
Không phải bị đuôi hồ ly siết đỏ thì cũng là dấu vết hắn lưu lại.
Nhìn đồng hồ.
Đã là buổi chiều.
Sắp đến giờ ông chủ kia quay lại lấy pháp khí thôn thực.
May mà Hồ Vân Sơn vẫn còn biết chừng mực.
Không những bôi thuốc cho tôi.
Mà còn giúp tôi tắm rửa sạch sẽ.
Khi tôi thay quần áo quay về nhà cũ.
Quả nhiên ông chủ kia đã dẫn vệ sĩ đến nơi.
Tôi chẳng nói nhiều.
Trực tiếp đưa chiếc hộp cho ông ta.
Chỉ dặn thêm một câu:
“Vạn sự đều phải có chừng mực.”
“Lòng tham đừng vượt quá giới hạn.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất