Chương 3
Ngay khi nén hương vừa cắm xuống.
Tôi cảm thấy eo mình siết lại.
Tiếp đó là một luồng hơi nóng phả lên má.
“Ta còn tưởng ngươi không dám trở về nữa chứ.”
Con hồ ly chết tiệt này!
Tôi nghiến răng chịu đựng.
Mặc cho chiếc đuôi hồ ly quấn quanh người, chạy lung tung khắp nơi.
Tôi lấy chuông lắc của bà nội ra, giả vờ làm phép quanh lồng rắn.
Thỉnh thoảng còn vẩy nước lên mặt ông chủ.
Khói nhang lượn lờ bay lên.
Hai con rắn vốn nằm bất động trong lồng bỗng đồng thời lè lưỡi phát ra tiếng rít.
Ngay sau đó.
Con rắn lớn lao tới, ngoạm chặt đầu con rắn nhỏ.
Rồi từ từ nuốt xuống.
“Ôi! Ôi!”
Ông chủ kích động đến đỏ mặt.
“Được thật rồi!”
“Mau lấy kéo!”
“Mau lấy kéo!”
Vệ sĩ lập tức đưa kéo tới.
Còn giúp giữ chặt thân rắn ở vị trí bảy tấc.
Ông ta chỉ cần chém mỗi bên một nhát.
Hai cái đầu rắn đang cắn chặt lấy nhau lập tức bị cắt rời.
Ông ta sai vệ sĩ dùng vải bọc lại.
“Tiếp theo làm gì?”
“Đặt ở hương đường một ngày.”
“Đúng giờ này ngày mai ông tới lấy.”
“Chỉ cần pháp khí này còn đó, bảo đảm vận cờ bạc của ông thông thiên.”
“Lớn nuốt nhỏ, nhỏ nuốt lớn.”
Tôi lấy ra một chiếc hộp.
Ra hiệu bỏ hai cái đầu rắn vào.
“Vậy hẹn ngày mai.”
Ông ta cười hề hề.
Tôi đặt chiếc hộp trước bài vị.
“Đem cái lồng đi luôn.”
Hai con rắn bị cắt đầu.
Thân rắn vẫn đang đau đớn quằn quại trong lồng, xoắn thành từng vòng.
Chờ cả đám người kia rời đi.
Chiếc đuôi hồ ly đang quấn quanh người tôi lập tức càng lúc càng quá đáng.
Thậm chí còn luồn vào trong quần áo.
“Hồ Vân Sơn.”
“Tùy bọn họ làm loạn như vậy sao?”
Tôi khẽ gọi.
Hắn xuất hiện bên cạnh, đưa tay mở chiếc hộp.
“Đó là chuyện của nhà họ Liễu.”
“Hương đường của ta còn từng bị đập phá.”
“Bọn họ cũng chẳng thể trách ta được.”
Nhân lúc hắn đang nhìn hai cái đầu rắn.
Tôi xoay người bỏ chạy.
Mở cửa xe.
Đạp ga phóng thẳng.
Nhưng trong đầu vẫn như vang vọng tiếng cười khẽ của Hồ Vân Sơn.