“Vì sao phải đi Lạc Dương, chẳng phải Quận Chúa đã để Bạch ma ma và mọi
người đi Lạc Dương thu hút sự chú ý của Thiên Tuế gia sao?” Bạch Ngọc
khó hiểu nhìn Tây Lương Mạt.
Tây Lương Mạt nhìn cảnh sắc thoáng qua hai bên đường, đôi mắt cong cong
cười giảo hoạt: “Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất.”
Biết rõ trong núi có hổ lại cứ đâm đầu vào núi, nói không chừng sẽ có hiệu quả tốt không tưởng được.
Bạch Ngọc trầm ngâm suy nghĩ chốc lát, sau đó vẫn không nhịn được nói thầm
một câu: “Thế nhưng theo nô tỳ thấy, cho dù Quận Chúa ở Lạc Dương tránh
Thiên Tuế gia thì ngài cũng không thể trốn hắn cả đời, nếu cuối cũng vẫn bị bắt được…”
Bạch Ngọc không nói hết câu, nhưng nàng luôn cảm thấy dựa vào hành vi nhiều