“À… Đồ nhi nói không có được không?” Tây Lương Mạt nheo mắt lại, đầu ngón tay chỏ lên ngực hắn.
Vậy mà Bách Lý Thanh lập tức dừng tay liếc nàng, thở dài một hơi như rất bất đắc dĩ: “Trò yêu
không cho vi sư thân cận, tâm trạng vi sư sẽ không tốt, vi sư tâm trạng
không tốt sẽ ngứa tay, một khi ngứa tay sẽ không nhịn được muốn hành hạ
người khác, vi sư đã muốn hành hạ người khác mà trước mặt chỉ có trò
cưng ngươi, đành khiến trò cưng chịu uất ức tiếp nhận vi sư hành hạ
vậy.”
Tây Lương Mạt hít sâu một hơi, vừa chủ động tiến lên vừa lẩm bẩm: “Đến đây, lão già ngài coi như ta vừa đánh rắm cái cho xong.”
Nàng thật sự không hiểu một thái giám sao có thể