“Tẩu tẩu!” Tư Hàm Ngọc nhất thời không biết lấy dũng khí từ đâu, cầm cành
cây đập loạn xạ lên người con gấu nâu còn cao to hơn mình.
Con gấu da dày thịt béo, sức lực như muỗi đốt của Tư Hàm Ngọc không thể làm nó bị thương, nó chỉ biết hung hăng cắn xé da thịt của cô gái bên dưới, hoàn toàn không để ý tới Tư Hàm Ngọc. Chỉ chốc lát, nàng kia ngay cả
tiếng rên cũng kêu không nổi, chỉ có thể thì thầm phát ra tiếng hô yếu
ớt.
Tư Hàm Ngọc nhớ tới khi đó Tây Lương Mạt đã cứu mình, cắn chặt răng bỗng
chuyển tới trước mặt con gấu, cầm cành cây chọc mạnh lên mặt con gấu,
vậy mà lại chọc bị thương mắt trái của nó.
Con gấu bị đau, vươn móng vuốt sờ mặt mình, sờ phải tròng mắt từ hốc mắt