Không lâu sau, tin tức lều trại của phó tỳ nữ quyến bốc cháy truyền ra.
“Tư Hàm Hương đã chết?” Bách Lý Thanh dừng bút son trên tấu chương đang phê duyệt.
“Thưa Thiên Tuế gia, phát hiện một thi thể nữ bị đốt trụi, tương tự với hình
thể của Nhị tiểu thư Đức Vương phủ, trên người còn nửa khối ngọc bị cháy hỏng, là vật tùy thân của vị tiểu thư kia. Hơn nữa cũng có nhiều cung
nữ trông thấy khi lều trại đột nhiên bốc cháy, vị tiểu thư kia còn nằm
bất tỉnh trong lều.” Liên công công cung kính nói.
Ánh mắt Bách Lý Thanh lóe lên không ngừng, như một hồ nước loang loáng,
khiến người ta nhìn không rõ sâu cạn, khóe môi cong cong hơi nhếch lên
thành độ cong tinh xảo: “Đúng là… khéo quá, bệ hạ có ý gì không?”
“Ý của bệ hạ là người đã chết thì thôi, dù sao người chết trong yến ngày