Cảm thấy sức lực ở cổ ngày một lớn, có chút cảm giác hít thở không thông,
Tây Lương Mạt hơi nheo mắt lại, cười khẩy nói với Tư Lưu Phong: “Tiểu
Vương gia, nể mặt chúng ta từng là vợ chồng một hổi, tuy biết ngươi rất
muốn lấy mạng ta, nhưng khuyên tiểu Vương gia nên kiềm chế một chút.”
Tư Lưu Phong đang định nói gì thì một trận gió ập đến, hắn giật mình, theo bản năng vận công đi chắn, không ngờ trận gió kia không hề ngừng, đập
thẳng lên ngực hắn, đánh bay hắn đi.
“Buông Trinh Mẫn ra!”
Ngực trúng một chưởng khiến Tư Lưu Phong đau đến mức phun ra một ngụm máu.
Ánh mắt Tư Lưu Phong dừng trên người nam tử cao lớn lạnh lùng cách đó không xa, gương mặt tuấn tú hơi tái xanh: “Ngươi…!”
Tây Lương Mạt nhìn hắn mỉm cười, sau đó xoay người nhìn về phía người vừa
tới, cung kính nhún gối: “Đa tạ Thái Tử điện hạ cứu mạng.”
Tư Thừa Kiền vẫn có chút giật mình, hắn không ngờ một chưởng của mình lại