Khi Tây Lương Mạt phát hiện mình đang làm gì, đôi mắt chuyển động đụng
thẳng vào đôi mắt âm u mị hoặc của Bách Lý Thanh, trong đó thoáng qua
một tia kinh ngạc, nàng đỏ bừng mặt, giật bắn người lên ho khan: “Khụ,
chuyện này, đây là ngoài ý muốn, là ngoài ý muốn.”
Xong rồi, lão yêu ngàn năm này nhất định sẽ bắt lấy tất cả cơ hội để giễu cợt nàng.
Bách Lý Thanh nhìn nàng một lát, ánh mắt chậm rãi tối xuống, xa xôi thâm
trầm tựa biển sâu, sau đó hắn đứng dậy, không nói một lời đã bỏ đi.
Tây Lương Mạt nhìn góc áo bào thêu hoa mỹ của hắn phất một cái rồi biến mất ngoài cửa, trong lòng không khỏi có chút ngạc nhiên.
Ơ…
Thế là làm sao vậy?
Tây Lương Mạt nhìn nhìn bầu trời bên ngoài một cách quái dị, mặt trời đâu có mọc từ phía tây, lão yêu ngàn năm này đổi tính à?
Nhưng không biết vì sao, Tây Lương Mạt cảm thấy trong lòng có chút mờ mịt,
nàng ngồi khoanh chân dưới đất, tay chống cằm, thở dài một tiếng, aiz,