Diệt trừ… Lam Đại nguyên soái?
Tây Lương Mạt nhướng mày ngạc nhiên, bỗng không nhịn được cười lạnh ra tiếng.
Đây chính là thứ mà người hoàng gia gọi là tình ý sao? Vì quyền thế của
mình, cuối cùng có thể hung hăng tổn thương người mình ái mộ, ép đối
phương chấp nhận mình, ở cạnh mình, lẽ nào không hề cảm thấy nực cười?
Cảm tình vì tư lợi như vậy, chẳng trách Lam thị sẽ tự nguyện xuất gia cũng không muốn ở bên hai gã đàn ông này.
Một người chiếm lấy quyền lực tối cao, vì tư lợi tới cực điểm; một người
lạnh lùng nghi kỵ, không có bản lĩnh bảo vệ thê tử, chỉ có thể trút hết
bất mãn về thê tử và nam nhân khác lên người trẻ con.
Dáng vẻ của Tây Lương Mạt khiến Nam Cung cô cô sợ hãi, nàng cầu xin nhìn Tây Lương Mạt: “Quận Chúa, nô tỳ biết hay không biết, nên nói không nên nói đều đã nói cho ngài rồi. Về phần lệnh bài gì đó, lúc đó Hoàng Hậu nương nương không được sủng ái, nô tỳ làm sao biết được gì nữa, xin ngài rủ
lòng từ bi tha cho nô tỳ đi.”
Tây Lương Mạt nhìn nàng ta, phát hiện nàng ta dường như thật sự không biết