Hoàng Hậu nhìn nàng, hơi nhăn mày như có điều khó hiểu: “Nếu không có chứng cớ, Trinh Mẫn Quận Chúa, ngươi có nhân chứng không?”
Tây Lương Mạt vẫn kẽ lắc đầu, bình tĩnh nói: “Không có nhân chứng.”
“Nhiều người đều nhìn thấy ngươi đẩy Vĩnh Phúc của bản cung xuống hồ sen,
không có nhân chứng, chỉ bằng ngươi nói, bảo người ta làm sao tin
ngươi!” Hàn Quý Phi oán hận nhìn Tây Lương Mạt chằm chằm, sẵng giọng
nói.
Tây Lương Mạt nhìn Hàn Quý Phi, chỉ than nhẹ: “Ta nói không có nhân chứng,
nếu Quý Phi nương nương không tin thì ta cũng không có cách nào.”
Hàn Quý Phi nghe vậy trong mắt thoáng qua tia giận dữ, nàng chỉ vào Tây
Lương Mạt run giọng nói: “Ngươi… được lắm, đến lúc này còn không coi ai