Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa càng nghe chân mày nhăn càng chặt.
“Ngươi muốn nói…”
Tây Lương Mạt thản nhiên nói: “Ta muốn nói là, Công Chúa điện hạ, ngài nên xử lý mấy tên tai mắt bên cạnh ngài đi.”
Nếu không phải sớm có tai mắt bên cạnh Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa thì
làm sao nhất cử nhất động của nàng đều nằm trong lòng bàn tay người
khác?
Nếu Trinh Mẫn Quận Chúa giả kia không được báo cáo về từng hành động của nàng thì làm sao tính toán thời gian tốt như vậy?
Kết quả hôm nay là có người bày sẵn từ khi nàng bắt đầu tiến cung, vì hôm
nay chặt chẽ chụp cho nàng cái mũ “dâm đãng vô sỉ, bỏ chồng bỏ nhà, thủ
đoạn ác độc, mê hoặc cung đình”.
“Quá đáng giận, kẻ nào to gan như thế, cũng dám xếp thám tử tới bên cạnh bản cung, đáng lăng trì xử tử!” Trên gương mặt kiêu hãnh lạnh như băng của
Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa lóe lên vẻ âm ngoan.
Tây Lương Mạt liếc Thái Bình Đại Trưởng Công Chúa một cái, cười như có như