Bách Lý Thanh nhìn người phía trên, bỗng không nhịn được cúi đầu cười một tiếng trầm trầm: “Ha ha…”
Tây Lương Mạt nhướng mày, nhìn hắn nói: “Ngươi cười cái gì?”
Dứt lời, nàng thuận tay giật miếng khăn trong miệng hắn ra.
“Ha… Nha đầu, nhìn ngươi kìa, muốn hiếp vi sư, ngươi có biết cách không, hết đau rồi?” Bách Lý Thanh khó khăn ngừng cười, đôi mắt hẹp dài quyến rũ
hơi nheo lại nhìn nàng.
Nàng thế này quả thật giống một cô bé vì luôn bị người lớn dạy dỗ, nên khi
nắm được cơ hội liền dào dạt đắc ý muốn chứng minh chính mình đã lớn
rồi, có thể dạy cả người lớn.
Tây Lương Mạt đờ ra một lúc, sau đó cúi đầu ghé sát vào hắn, đánh giá Bách
Lý Thanh từ trên xuống dưới, ánh mắt kỳ lạ đến mức cuối cùng Bách Lý
Thanh cũng hơi bực bội, lành lạnh nói: “Ngươi nhìn cái gì?”
Tây Lương Mạt mới nhếch khóe môi, vươn tay chậm rì rì quấn sợi tóc dài của