“Thật ra ngươi không phải người phải không?” Tây Lương Mạt bỗng cảnh giác nhìn người đang ôm mình.
Rõ ràng ngày hắn phát độc, nàng đã kiểm tra chỗ bí mật của hắn, nàng vô
cùng xác định, khẳng định, nhất định, tin tưởng chính mình tuyệt đối
không nhìn nhầm.
Hoặc là…
“Ngươi căn bản không phải Bách Lý Thanh!” Tây Lương Mạt bỗng nheo mắt nghi kỵ nhìn hắn.
Bách Lý Thanh nhướng mày nhìn tiểu nha đầu trong lòng chốc lát, sau đó vươn
tay búng trán nàng một cái: “Nha đầu nhà ngươi vừa rồi bị bản tọa làm
cho choáng đầu rồi phải không?”
Tây Lương Mạt bị đau, lại bị hắn ám chỉ lồ lộ nên đỏ bừng mặt, tàn bạo
trừng hắn: “Đúng vậy, trên đời này còn tên bịm bợm nào tàn nhẫn, ghê tởm hơn sư phụ ta được nữa?”
Tây Lương Mạt biết suy nghĩ của mình có chút buồn cười, thiên hạ này có mấy người có thể giả mạo, dám giả mạo đại ác nhân trước mặt đây.
Tây Lương Mạt hơi đỏ mặt, ánh mắt liếc qua bên dưới rồi lập tức dời mắt