“Tây Lương Thế gia ta xưa nay lấy thi lễ làm gia truyền, gia giáo nghiêm
cẩn, nữ tử mỗi người tiếng nói hành động xứng với điển phạm, Thái Tử là
trụ cột một nước, nữ tử bên cạnh nhất định phải là người trong sạch, Mạt Nhi, còn đừng được voi đòi tiên, thấy người sang bắt quàng làm họ, đánh mất thân phận…” Tĩnh Quốc Công nhìn chằm chằm Tây Lương Mạt nói từng
chữ, ngữ khí nghiêm khắc chưa từng có.
Cô con gái này càng ngày càng không để hắn bớt lo.
Tây Lương Mạt lẳng lặng nhìn Tĩnh Quốc Công, bỗng ngắt lời hắn: “Được voi
đòi tiên, thấy người sang bắt quàng làm họ? Phụ thân, ngài đang nghi ngờ nữ nhi dụ dỗ Thái Tử một nước sao?”
Gương mặt vốn nghiêm khắc và tràn đầy hoài nghi của Tĩnh Quốc Công ngẩn ra,
nhìn về phía Tây Lương Mạt, thấy nàng đang mỉm cười, vẻ mặt vẫn dịu dàng như trước nhưng ánh mắt đã lạnh như hồ băng giữa tháng hai giá rét