“A Cửu!” Tiếng cô gái mềm mại mang theo hơi thở ẩm ướt, giống một thực vật sống, mềm mại mê hoặc, cũng giống như tiếng mèo con kêu trong ngày
xuân.
“Ừ.” Nam tử ngẩng đầu từ lồng ngực mềm mại của nàng, khẽ liếm giọt nước bên
môi nàng, cắn nát quả nho nàng ngậm trong miệng, chất lỏng ngọt ngào
chảy xuống, hắn vừa lòng vươn đầu lưỡi liếm cạn.
“Rất ngọt, nha đầu, ngươi rất ngọt.”
Lời nói ái muội mềm nhẹ cùng với hành động mang tính xâm lược đầy thô bạo
phía dưới hắn mang đến kích thích khác thường, đầu ngón tay Tây Lương
Mạt không nhịn được ghì chặt vai hắn.
Bách Lý Thanh thích nhìn dáng vẻ không kiềm chế được của nàng, càng thích vẻ nhiệt tình và yêu kiều mà nàng bất giác lộ ra.
“Làm sao bây giờ, thật sự muốn làm hỏng ngươi luôn.” Hắn thở dốc rất nhỏ,