Tiếng nỉ non khe khẽ yếu ớt lượn lờ bên trong, lụa mỏng tung bay giấu đi một
phòng xuân sắc. Ngọt ngào đau thương, ngượng ngùng càn quấy đan vào
nhau, như một tấm lưới giam hắn và nàng ở trong, quên mất kiếp trước
kiếp sau, chỉ cần một đêm vui vẻ.
Mị Nhất cầm bình rượu mới trên tay lén lút chạy ra ngoài, nhân tiện đóng chặt cửa.
Nhưng trong lúc vô tình vẫn thoáng nhìn thấy dung nhan quyến rũ nhắm hờ hai
mắt của Tây Lương Mạt, hắn không nhịn được phải đỏ mặt, thầm nghĩ thì ra Quận Chúa cũng tuyệt mỹ không kém gì Thiên Tuế gia.
Mị Nhị bỗng như xuất hiện từ không khí, từ phía sau ghé vào tai Mị Nhất
thì thầm, vẻ mặt kỳ quái nhìn hắn: “Ngươi ngẩn người cái gì đấy?”
Mị Nhất ho khan một tiếng: “Không có gì.”
Mị Nhị nhìn hắn, cười cổ quái: “Thế nào? Có phải nhìn thấy cái gì không nên thấy, ví dụ như phu nhân…”
Chuyện này vốn cũng không kỳ quái, thân là ảnh vệ bên cạnh chủ tử, luôn phải