Ánh mắt Tây Lương Mạt lạnh xuống, nàng không giãy dụa, im lặng để mặc
Phương Quan ôm, ngược lại Phương Quan lại có vẻ hoài nghi và cảnh giác,
hơi nghiêng người muốn nhìn biểu cảm của Tây Lương Mạt.
Ngay lúc thân thể Phương Quan chuyển động, Tây Lương Mạt bỗng nghiêng mặt,
nheo mắt nở một nụ cười mỉm ôn hòa với hắn, nhưng mùi nguy hiểm ẩn chứa
trong nụ cười này khiến Phương Quan lập tức muốn lùi về sau theo bản
năng, có điều đã không kịp nữa.
Một nắm tay tuyết trắng mang theo khí thế lôi đình, bằng tốc độ khiến Phương Quan hoa mắt đấm thẳng vào bụng hắn.
Đau nhói thoáng chốc tràn ra từ vị trí bị tập kích, Phương Quan mềm người