Bách Lý Thanh nhìn giọt máu kia trong chốc lát, đưa ngón tay lên môi, mùi máu tanh thoang thoảng tràn ra trong miệng hắn.
Gần đây không biết làm sao, ngày xưa ngửi được mùi máu tanh sẽ cảm thấy
trong lòng sảng khoái, nhưng gần đây dường như luôn cảm thấy trong lòng
rất phiền, ngay cả mùi máu tanh tử khí cũng không thể khiến hắn cảm thấy hứng khởi.
Nha đầu kia sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Hắn hạ tầm mắt, không nhịn được bóp nát bông bách hợp trong tay, cảm giác lo lắng cho một người thật sự rất đáng ghét!
Sau này tuyệt đối không để nha đầu này một mình đi xa nữa, bông hoa nhỏ mình nuôi trong lòng bàn tay không nên chạy quá xa.
Khi muốn chà đạp cũng tiện!
Nào giống bây giờ, sờ cho đỡ nghiện cũng không được!
“Thiên Tuế gia…” Tiểu Thắng Tử nhận được tin báo, nhìn Cửu Thiên Tuế điện hạ
vẻ mặt quỷ dị chà đạp bông hoa trong tay không khỏi rùng mình một cái,
thế nhưng vẫn gắng gượng tiến lên nhẹ giọng nói.
“Ừ, nói đi.” Bách Lý Thanh hết sức chăm chú bóp bông bách hợp hồ vĩ kia, xoa nhẹ chất lỏng thơm ngát thấm ra tay.
“Thái Tử điện hạ muốn gặp bệ hạ, lần trước liên hợp vài vị quan viên không
đạt được chấp thuận, hôm nay ngay cả Lục Tướng gia cũng liên hệ không ít đại thần quỳ bên ngoài phòng nghị sự của Thái Cực Điện.” Tiểu Thắng Tử