“Nếu ngươi là người của Tư Lưu Phong thì không thể nào không biết ta là ai.” Tây Lương Mạt ném một cây củi vào đống lửa, nhàn nhạt nói.
“Ngươi nói gì, ta hoàn toàn không hiểu, người muốn biết tung tích của bảo tàng Lam gia và quỷ quân nhiều không đếm xuể.” Chu Vân Sinh hơi dừng, giễu
cợt nói: “Hơn nữa, ngươi là ai thì liên quan gì đến ta.”
“Ha…” Tây Lương Mạt cười khẽ, không nói ra thân phận bản thân, chỉ thản nhiên nói: “Vậy à, chưa nói đến ta là ai, nhưng có một việc không biết Chu
thành chủ sẽ giải thích thế nào.”
Ánh mắt nàng yên lặng hướng về phía hắn: “Mặc kệ là ai, chỉ cần là người có mục đích giống ta, khi biết ta có miếng lệnh bài thứ hai, được mời cùng đi tìm quỷ quân và bảo tàng thì phản ứng đều sẽ không giống như Chu
thành chủ. Phản ứng của ngươi vô cùng thú vị, ngươi tỏ vẻ cực kỳ khinh
thường đối với chuyện ta có thể tìm được quỷ quân và bảo tàng, hơn nữa
ngươi thậm chí còn không dao động chút nào đối với đề nghị của ta, không hề giống với người cảm thấy hứng thú với bảo tàng và quỷ quân.”
Hành vi kia càng giống như hứng thú với người tìm kiếm bảo tàng, mà hắn lại