“Ở lại đây cùng ta, đừng đi đâu hết… Ở lại thế giới chỉ có ta và ngươi.”
Giọng tình nhân thì thầm dịu dàng bên tai như mang theo mê hoặc vô tận, khiến người ta muốn chết chìm trong tình mềm như nước này.
Hai mắt Tây Lương Mạt càng ngày càng mơ hồ, cảm thấy thân thể cũng càng ngày càng nhẹ.
Đúng vậy, thật ra như thế cũng không tệ, cứ như thế… luôn ở bên cạnh hắn,
không đi đâu hết, có thể bộc lộ một mặt mềm yếu nhất trước mặt hắn.
Không có lục đục, không có tổn thương, không có sợ hãi, chỉ có hắn và nàng…
Thế nhưng…
Tây Lương Mạt bỗng mở mắt ra, nhìn màn giường bay lượn trên đỉnh đầu.
Thế nhưng…
Chuyện này không thể được!
Nàng bỗng vươn tay đẩy Bách Lý Thanh nằm ở trên người mình ra, lại chỉ thấy
người phía trên càng ngày càng nặng, không cách nào đẩy ra được khiến
nàng hít thở ngày càng khó khăn, cho đến khi nàng cắn mạnh vào môi, bỗng nhiên ngồi bật dậy hét lên: “A…!”
…
Một bàn tay bỗng thò ra khỏi cát, sau đó lớp cát nhìn như băng phẳng bỗng
chậm rãi nổi lên hình người, rồi một người từ từ ngồi dậy.
Hạt cát trên mặt ào ào rơi xuống, Tây Lương Mạt thở hổn hển, cảnh sắc trước mặt dần dần rõ ràng hơn.
Vẫn là cát vàng khắp nơi như trước, vẫn là miếu thần trống trải như trước.
Trên trán nhói lên từng cơn đau đẩy nhanh sự tỉnh táo của nàng, tứ chi tê rần, đau nhức toàn thân.
Tây Lương Mạt nhìn ánh mặt trời chói chang ngoài cửa, tầm mắt dần tỉnh táo
khỏi sương mù, bỗng nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra lúc trước.
Cơn lốc đen cuốn đến, dưới sự dẫn dắt của Cáp Tô, bọn họ trốn vào miếu