Sự khiêu khích, dáng vẻ đương nhiên của Tây Lương Mạt có thể khiến thánh
nhân cũng tức đến thổ huyết chứ chưa nói đến người thường như Chu Vân
Sinh. Ngực hắn phập phồng liên tục, trong thoáng chốc cảm thấy cổ họng
bốc lên vị tanh ngọt lần thứ hai, đáy mắt hắn đầy sát ý dữ tợn, khóe môi chảy xuống một vệt máu đỏ tươi: “Ngươi thật đê tiện, lúc trước người
đầu tiên ta giết nên là ngươi, là ngươi mới đúng. Ngươi thề độc mà không giữ lời, ngươi nhất định sẽ gặp báo ứng, nhất định!”
Tây Lương Mạt gật đầu, cười cực kỳ đê tiện: “Đúng thế, gặp báo ứng, lời thề độc của ta nhất định sẽ linh nghiệm, ngươi có thể yên tâm.”
Mẹ nàng đã gặp báo ứng, không biết có chỗ chôn thân hay không, về phần cha nàng, nàng đang chờ hắn gặp báo ứng đây!
Chu Vân Sinh tức đến mức trước mắt tối sầm, ngực nghèn nghẹn, cộng thêm nội thương không nhẹ, huyết mạch dâng lên, trực tiếp bị chọc tức đến hôn mê bất tỉnh.
Mọi người không biết rốt cuộc Tây Lương Mạt đã thề cái gì, có người tò mò
lại không dám hỏi, chỉ âm thầm bội phục “công tử” nhà mình quả là có bản lĩnh, há miệng đã khiến Chu Vân Sinh này tức đến thổ huyết, quả là hết