“Xoẹt!” Trường kiếm đâm xuống đất, dưới nền đất vang lên tiếng rên cực nhỏ,
đang lúc ầm ĩ thế này nếu không lắng nghe hoàn toàn không nghe thấy
được.
Thế nhưng Tây Lương Mạt vẫn chú ý tới một giây khác thường kia, nàng vẫn
luôn dồn toàn bộ sự chú ý của mình lên đầu kiếm, đương nhiên không bỏ
qua.
Sau đó thân thể Mị Lục hơi ngừng lại không bị kéo về sau, nhưng cũng chỉ là trong giây lát, Mị Lục lại bị kéo về phía hầm xương trắng càng nhanh
hơn.
Tây Lương Mạt cũng bị kéo xuống theo, một tia sáng lạnh thoáng qua mắt nàng, nàng nhìn về phía Lý Mật đang kéo một chân mình.
Lý Mật sửng sốt, sau đó cắn răng gật đầu, bỗng buông lỏng tay ra, cùng lúc đó rút trường kiếm trên lưng, nhảy lên chém về phía con thiên túc trùng cao bằng nửa người, rồi điểm mũi chân phi thân về phía hố cát, tay thủ