Đám Bạch Trân đang chuẩn bị xuống lầu lấy nước nóng thì bỗng nghe giọng nói âm u của Bách Lý Thanh vang lên phía sau: “Quay lại.”
Thân thể của Bạch Trân, Bạch Ngọc khựng lại, nhìn nhau một cái, Mị Lục biết
dáng vẻ tức giận của chủ tử nhà mình làm cho hai tiểu nha đầu kia hoảng
sợ, hắn nhìn Bạch Ngọc nhẹ giọng nói: “Đi tới đi, Thiên Tuế gia tuyệt
đối sẽ không làm tiểu thư… không, làm phu nhân tổn thương.”
Bạch Ngọc và Bạch Trân sợ hãi đi lên lầu, trong tay Bách Lý Thanh đã cầm hai cái túi gấm thêu hoa lan vàng nhạt hoa mỹ ném cho bọn họ: “Đi đun hoa
tử huyết đằng bên trong lên hòa với nước tắm, lát nữa để phu nhân ngâm
mình.”
Dứt lời hắn xoay người vào phòng.
Bạch Ngọc và Bạch Trân nhìn túi gấm trong tay, lại nhìn nhau, thấy vui mừng và thở phào nhẹ nhõm trong mắt đối phương.
Thiên Tuế gia quả nhiên vô cùng quan tâm Quận Chúa.
Bạch Trân đột nhiên nói một cách hâm mộ: “Thiên Tuế gia thật sự rất yêu