Cuối cùng, dưới sự nửa uy hiếp nửa dụ dỗ của hắn, Tây Lương Mạt như hắn mong muốn cũng vẽ một gương mặt tiểu sinh, bình thường nàng vốn đã xinh đẹp, hóa trang thành tiểu sinh đương nhiên mắt ngọc mày ngài, mũi quỳnh môi
đỏ, tuấn tú vô cùng, tóc đen buộc lên chấm vai càng có vẻ phong lưu
phóng khoáng.
Bút trên tay Bách Lý Thanh dừng lại, nhìn dáng vẻ Tây Lương Mạt có chút giật mình.
Tây Lương Mạt nhìn vào đôi mắt tô vẽ tinh xảo quyến rũ của hắn, trong đó
mông lung mờ mịt, thần trí không biết đã lưu lạc ở chỗ nào, còn hiện lên vài phần buồn bã trống rỗng.
Nàng không khỏi âm thầm thở dài, hắn và nàng dù sao vẫn không giống nhau.
Tây Lương Mạt vươn tay vuốt gương mặt tinh xảo của hắn, nhẹ giọng nói: “Ta
tin rằng mẫu thân và tiên hoàng nhất định đang ở một thế giới khác, vẫn
nắm tay cầm sắt hòa minh như trước, bà hát hí khúc, tiên hoàng gảy đàn,