“Không xong, đánh nhau rồi!”
“Có chuyện rồi!”
Tây Lương Mạt đang sai người kiểm nghiệm nỏ liên hòa mới chế tạo, thuận
tiện chuẩn bị mũi tên sơn sáng màu, bỗng nghe động tĩnh khác thường bên
ngoài lập tức thuận tay bắt được một binh lính quỷ quân vừa chạy vào lều để binh khí, lạnh giọng hỏi: “Làm sao vậy?”
Binh lính quỷ quân trẻ tuổi kia nhìn Tây Lương Mạt, sắc mặt khi xanh khi đỏ, ấp úng nói: “Thiên Tuế gia và đám Samuel đánh nhau rồi.”
Tây Lương Mạt giật mình: “Vậy là làm sao? Không phải nói lát nữa sẽ chính thức tỷ thí sao?”
Binh sĩ quỷ quân kia cũng không biết xảy ra chuyện gì, đương nhiên không thể trả lời rõ ràng, trong mắt Tây Lương Mạt thoáng qua một tia bực tức:
“Đám các ngươi ăn no rỗi việc, cả ngày chỉ thích đấu đấu đá đá, gây
chuyện thị phi, lát nữa xảy ra chuyện lớn thì các ngươi liệu hồn.”
Binh sĩ quỷ quân kia không phục lẩm bẩm: “Tiểu tiểu thư, sao ngươi luôn lo lắng cho người ngoài thế?”
Tây Lương Mạt nghe vậy thật sự dở khóc dở cười, tức giận trợn mắt một cái
rồi vội vàng đi ra ngoài, trong không trung vang lại giọng nói tức giận