Không phải nàng không biết hắn muốn nàng, trên đường từ sa mạc về đến giờ đã hơn nửa tháng, hắn chưa từng muốn nàng.
Nhưng mà…
“Trên người ta còn có thương tích…” Tây Lương Mạt than một tiếng, vén tay áo lên cho Bách Lý Thanh xem.
Dưới ánh nến, trên cánh tay nhỏ trắng như tuyết của nàng không biết bao
nhiêu vết phỏng đỏ hồng, thầm chí còn có bọng nước nhỏ, lan thẳng từ
cánh tay lên tới chỗ bị quần áo che, tuy không thể nói là nhìn ghê người nhưng nhìn qua cũng có chút đáng sợ.
Dù sao chạy băng qua lửa khó tránh khỏi bị dính tia lửa, trên người không
bị bỏng là không thể nào, nhưng y giả bộ chữ Giả của quỷ quân đã dùng
cho nàng loại thuốc bôi không tệ, nếu không nhìn sẽ càng đáng sợ hơn.
“Ngươi…!” Bách Lý Thanh nhìn cánh tay nàng, trong mắt hiện lên sự thô bạo, hắn
trực tiếp vươn tay xé vạt áo nàng, Tây Lương Mạt biết hắn muốn nhìn cái